Tôi mắc kẹt trong suy nghĩ ly hôn hay tiếp tục sống

16:24, Thứ Hai, 05/11/2018 (GMT+7)

Không dám ly hôn, nhưng cũng không đủ vị tha để tha thứ và sống hòa thuận với người chồng đã từng phản bội mình...

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Tôi và anh yêu nhau khi tôi học năm thứ 3 đại học, lúc đó anh đã ra trường đi làm. Anh không đẹp trai bằng những người đàn ông khác đến với tôi thời điểm đó, nhưng anh có lợi thế gần nhà và chân thành, anh quan tâm đến tôi và luôn có mặt khi tôi cần đến.

Tình yêu của chúng tôi kéo dài 4 năm thì chúng tôi kết hôn. Bố mẹ hai bên ủng hộ, nên những năm đầu hôn nhân của chúng tôi khá hạnh phúc. Chồng có công việc ổn định, lại kiếm ra tiền, anh xin cho tôi làm văn phòng cho một cơ quan nhà nước để có thời gian lo cho gia đình, con cái.

Tôi thấy hạnh phúc với những gì mình đang có, nên cố gắng chăm sóc chồng, con, giành làm hết việc nhà để chồng cố gắng nhiều hơn cho công việc. Nhờ đó, công việc của chồng ngày càng thuận lợi, thu nhập cao hơn đồng nghĩa với thời gian dành cho gia đình, vợ con ngày một ít đi.

Nhưng tôi không chút nghi ngờ, vẫn tin tưởng tuyệt đối vào tình yêu của chồng dành cho mình. Chồng biết mình không giúp gì được vợ, nên thường xuyên mua quà cho tôi sau mỗi chuyến công tác, sự quan tâm của anh càng khiến tôi tin tưởng hơn vào tình yêu anh dành cho mình, và nỗ lực lo chu toàn việc nhà cửa, con cái để anh có thời gian cho công việc.

Rồi đến một ngày, tôi phát hiện ra anh có người đàn bà khác, đó là một cô gái trẻ, chưa có gia đình nhưng đã có một đứa con, họ hẹn hò với nhau đã được vài tháng, anh còn thuê cho hai mẹ con cô ấy một căn nhà rộng để thi thoảng họ đến đó hú hí với nhau.

Chồng tôi dùng hai cái điện thoại, một cái chỉ để liên lạc với cô ấy, để tôi không phát hiện ra. Cô ta còn định sinh với chồng tôi một đứa con, nhưng anh không đồng ý, điều này khiến cô ta giận dỗi và đã tung hê hết mọi chuyện của hai người để tôi biết.

Nhìn những bức ảnh chồng tình tứ với cô gái đó, tim tôi đau thắt lại. Tôi đã khóc rất nhiều, bởi bao nhiêu tình yêu thương tôi dành cho anh, lại nhận về là sự phản bội trơ trẽn. Anh xin lỗi tôi và nói sẽ chấm dứt với người con gái đó, mọi chuyện đã trôi qua được hơn 1 năm. Bây giờ, chồng và người đó cũng không còn qua lại với nhau. Anh hối hận và dành tình cảm cho tôi nhiều hơn.

Nhưng bản thân tôi, vẫn không quên được những tháng ngày đó, không bao giờ quên được chồng đã từng phản bội mình. Có điều, tôi không dám ly hôn với anh, không dám đạp đổ tất cả những gì mình đã gây dựng trong suốt quãng thời gian qua, nhưng cũng không đủ vị tha thể tha thứ cho sự phản bội của chồng.

Nên cuộc sống với tôi từ đó đến nay là những chuỗi dài đau khổ, tôi không biết đến bao giờ, tôi mới có thể quên được chuyện đã từng bị anh phản bội và yêu thương anh trở lại như ngày xưa. 

Theo Báo đất Việt

 

.
.